Open top menu
Hiển thị các bài đăng có nhãn thanh hóa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thanh hóa. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014
no image

(Kênh 13) –  Bản Hiêu (xã Cổ Lũng, huyện Bá Thước, tỉnh Thanh Hóa) chứa đựng nhiều điều bí ẩn, mà đến nay người dân vẫn chưa thể giải thích.


Truyền thuyết thác Hiêu


Từ Hà Nội chúng tôi vượt qua hơn 200km mới đến được xã Cổ Lũng. Từ trung tâm xã đến bản Hiêu chừng 5km, nhưng chúng tôi phải mất vài giờ đồng hồ mới tới nơi. Bởi xe máy chỉ đi chừng được nửa đường, muốn lên trung tâm của bản phải đi bộ qua một ngọn đồi. Vào thời gian này người dân bản Hiêu nhộn nhịp ra đồng cuốc đất, phát bờ để chuẩn bị cho một mùa vụ mới.


Bản Hiêu nằm trên đỉnh núi Pù Luông, xung quanh được bao bọc bởi đồi núi và cây cối um tùm. Chính vì thế, cuộc sống của người dân nơi đây còn rất nghèo. Ruộng vườn ít, đất đai cằn cỗi, khiến cho năng suất lúa của dân bản rất thấp. Nhiều gia đình nơi đây đói ăn vào dịp giáp hạt.


Trưởng bản Hà Văn Ba ra tận đầu bản tay bắt mặt mừng, dẫn chúng tôi về nhà mình nói chuyện. Ông bảo, ở nơi xa thẳm như nơi đây được đón tiếp khách đến thì quý biết bao. Người dân nơi đây nghèo về vật chất, nhưng cái tình thì dạt dào lắm. Ông Ba đã dành nhiều thời gian đi sưu tầm tư liệu, hỏi các cụ cao niên về nguồn gốc tên gọi của bản mình.


Thác Hiêu huyền ảo khiến nhiều du khách thích thú.

Thác Hiêu huyền ảo khiến nhiều du khách thích thú.


Ông Ba kể: Theo các cụ trong bản kể lại nơi đây là vùng núi hoang sơ, ít có người sinh sống. Sau này có một người đàn ông ở làng Leo, yêu một cô gái làng Đốc (xã Thành Lâm, huyện Bá Thước). Hai người yêu nhau say đắm, nhưng gia đình cô gái không tán thành cho họ lấy nhau.


Để được gần nhau, hai người quyết định lên đỉnh núi Pù Luông sinh sống. Vốn là người có sức khoẻ, ông khai hoang mở mang đất đai cho người dân làm lụng. Thấy nguồn nước từ trong các hốc đá của núi Pù Luông chảy ra ông đã nghĩ cách phá đá, mở đường để dẫn nước vào ruộng nương. Tạo điều kiện cho người dân sản xuất.


Xưa kia, nơi đây còn hoang sơ. Vì thế, có rất nhiều thú rừng tụ tập về đây. Hươu nai, khi đó là người bạn đồng hành cùng với dân bản. Khi dân bản ra ngoài đồng trồng lúa, hươu nai cũng thường chạy ra chơi. Nhưng trong một buổi sáng, dân bản thấy có một chú hươu chết bên khe nước. Sau đó mọi người đã làm lễ chôn cất cẩn thận chú hươu đó. Để tưởng nhớ về con vật thân thiết đó, người dân nơi đây đặt tên cho bản mình là bản Hiêu.


Chúng tôi thắc mắc với ông Ba về tên gọi của bản là Hiêu chứ không phải là Hươu. Ông Ba tủm tỉm cười nói, khi viết thì mới tách bạch như thế. Nhưng khi gọi tên thì hai từ đó dân bản vẫn hiểu như nhau, nó đều thể hiện con vật thân thích với mọi người nơi đây.


Nhờ nguồn nước của thác Hiêu mà bản Hiêu được ấm no.

Nhờ nguồn nước của thác Hiêu mà bản Hiêu được ấm no.


Trâu trắng tế thần thác Hiêu


Từ bao đời nay, người dân nơi đây xem thác Hiêu là thác nước linh thiêng. Bởi nó là thác nước nuôi sống dân bản. Mạch nước từ trong lòng núi Pù Luông chảy ra không chỉ là nguồn nước cho người dân ăn uống, sinh hoạt. Nguồn nước đó còn cung cấp cho việc sản xuất nông nghiệp nơi đây. Nhờ nguồn nước này mà đất đai được tơi xốp, cây trồng được phát triển xanh tươi.


“Nếu không có nguồn nước của thác Hiêu dân bản chúng tôi chắc khó sống nổi. Người dân sống trên độ cao hàng nghìn mét, nguồn nước sinh hoạt và sản xuất chỉ dựa vào thiên nhiên. Thời tiết nơi đây khắc nghiệt, mưa ít hạn hán nhiều. Vì thế, chủ yếu dân bản dựa vào nước của thác Hiêu mà sống”, ông Ba kể. Cũng bởi thế mà từ xa xưa người dân bản Hiêu đã xem thác Hiêu như một báu vật vô giá. Do đó, dân bản nơi đây đã làm bàn thờ, thờ cúng thác Hiêu.


Ông Ba cho biết: Mỗi dịp lễ, Tết, hay trước khi vào mùa vụ dân bản thường làm lễ tạ ơn thác Hiêu. Khi làm lễ bắt buộc phải có trâu trắng, gà vịt màu trắng đặt trước thác tạ ơn thần thác Hiêu. Đây được xem là lễ hội cổ truyền của người Thái nơi đây, họ cầu cho mưa thuận gió hòa, dòng thác chảy vĩnh hằng để cung cấp nước cho dân bản.


Mấy chục năm trước có một lần hạn hán kéo dài hàng chục ngày, thác nước cạn kiệt, nguồn nước tích trữ trong bản cũng cạn dần. Các cụ cao niên trong bản lo lắng đã tập trung lại, lập bàn thờ làm lễ cầu cho thác có nước trở lại. Mọi người cầu ba ngày, ba đêm thì nguồn nước chảy ra ầm ầm. Ai nấy trong bản đều chạy ra thác hò hét vì vui sướng.


Không chỉ làm lễ nơi đầu nguồn của thác nước, người dân bản Hiêu còn làm bàn thờ tại nhà để thờ cúng thác nước. Từ đời cha ông, gia đình ông Ba đều làm bàn thờ thờ cúng thác Hiêu. Ngày rằm, ngày Tết gia đình ông Ba đều làm lễ, cầu nguyện cho cuộc sống của người dân nơi đây ấm no hạnh phúc.


Phó bản Hiêu Hà Duy Phương dẫn chúng tôi lên đầu nguồn của thác Hiêu, chỉ vào những mạch nước dãy núi Pù Luông chảy ra và bảo, từ xưa các cụ trong bản cũng nói rằng khi nhìn bằng mắt thường không thấy mạch nước chảy ra. Nhưng nước thì bốn mùa đều có. Điều kỳ lạ mà chính anh từng chứng kiến là khi thác nước đang chảy ầm ầm như tiếng sấm, tuy nhiên chỉ ít phút sau nguồn nước bỗng nhiên bị rút hết. Đến nỗi các vũng nước bên dòng thác chảy cũng cạn kiệt.


Cây cối và đất đai nơi đây đều bạc trắng.

Cây cối và đất đai nơi đây đều bạc trắng.


Nguồn nước đá vôi khiến cây, lá hóa đá


Ông Ba cho hay, điều kỳ lạ nữa của dòng thác Hiêu là có thể biến mọi vật hóa đá. Ông Ba bảo, nhiều người cứ nói rằng cây cối phải ngâm hàng trăm năm dưới nước thì mới có thể hóa đá được. Nhưng ở bản Hiêu thì khác, dân bản chỉ ngâm đồ vật trong thời gian ngắn xuống thác Hiêu đã có thể hóa đá. Để chứng minh lời nói của mình ông Ba đã dẫn chúng tôi đi dọc các con suối, nơi dòng nước của thác Hiêu chảy về.


Thật đúng như lời ông Ba nói, nền đất và các cây cối nơi đây đều bạc phếch một mầu. Đã có người ở nơi xa đến đây đã mua những cây người dân nơi đây ngâm xuống dòng nước với giá rẻ sau đó, mang đi nơi khác bảo là cây hóa đá lâu đời bán với giá cắt cổ. Vì không biết nên người chơi bị lừa.


Những người hiếu kỳ ở xa đến lúc đầu cũng rất thích thú với những đồ vật hóa đá. Nhưng sau khi được ông Ba giải thích họ cảm thấy thất vọng. Theo lý giải của ông Ba thì cây cối nơi đây dễ bị hóa đá, đó là nhờ nguồn nước nơi đây. Bản Hiêu được bao bọc xung quanh núi đá vôi, nguồn nước chảy ra chứa nhiều chất đá vôi. Vì thế, nước đá vôi sẽ kết tủa và bám vào các đồ vật được ngâm xuống dòng nước. Kể cả chiếc lá rơi xuống dòng thác, thời gian sau sẽ hóa đá nhờ một lớp đá vôi bám trên bề mặt.


Thác nước của bản gọi là thác Hiêu, bản cũng là bản Hiêu. Bởi xưa kia nơi đây có rất nhiều hươu nai. Những du khách nơi xa đến đây thích ngắm nhìn dòng thác chảy hiền hòa và ngâm mình xuống dòng nước trong vắt. Nơi đây hứa hẹn sẽ là điểm đến của những người thích khám phá vẻ đẹp hoang sơ và không gian yên tĩnh.


(Kiến Thức)



Chuyện ma quỷ chưa thể giải thích trên đỉnh Pù Luông
Read more
Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014
no image

(Kênh 13) – Bên những ngôi nhà xiêu vẹo, không ít đứa trẻ lớn lên thiếu đi tình thương của cha mẹ, những đôi mắt thù hận, căm ghét của thiếu phụ không tin vào trai bản, và cả cụ già ở tuổi gần đất xa trời vẫn ngày ngày cặm cụi, gánh nỗi đau mang tên HIV.


Gieo rắc cái chết


Ngược gần 300km, cuối cùng chúng tôi cũng đã tìm đến được bản Poọng (xã Tam Chung, Mường Lát, Thanh Hóa). Bản Poọng nằm nép mình bên vách núi, nơi đây người dân đã phải sống trong cảnh cùng cực bởi căn bệnh HIV quái ác len lỏi.


Đã 10 năm qua, bản Poọng lúc nào cũng vắng ngắt, thiếu đi sức sống của một vùng đất trù phú với núi rừng, sông nước. Những tiếng cười đùa, tiếng vợ gọi chồng, con gọi cha, mẹ.


Bản Poọng dưới đỉnh Sài Khao không một bóng người

Bản Poọng dưới đỉnh Sài Khao không một bóng người


Thay vào đó là những tiếng thở dài, than khóc, ai oán mỗi khi ai đó về với đất Giàng (nghĩa địa của người Thái – PV). Có lẽ với đồng bào nơi đây, chỉ còn biết gắng gượng sống qua từng ngày để chống chọi với “bão” HIV.


Trong căn nhà trống hơ trống hoác ven sông, anh Hoàng Thanh Tâm, cán bộ thôn nghẹn ngào kể về nỗi đau tận cùng mà người dân bản Poọng đang phải chịu đựng suốt hơn 10 năm qua.


Anh Tâm cho biết, nguyên nhân dẫn đến sự chết chóc ở nơi này là vào giữa những năm của thập niên 90, trai bản bắt đầu di tán về các vùng Son Bá Mười (Bá Thước), Cẩm Thủy, Thường Xuân… để tìm đến các bãi đào đãi vàng với hy vọng đổi đời.


Bẵng đi một thời gian, họ trở về quê không những không thực hiện được giấc mơ đổi đời mà còn mang theo mầm mống của căn bệnh quái ác HIV/AIDS, cùng với các tệ nạn xã hội ma túy, mại dâm.


Và có thời gian nơi đây ma túy được bán một cách công khai khiến tình hình an ninh trật tự trên địa bàn thường xuyên không bình yên.


Cả bản Poọng có 87 hộ dân với 398 khẩu nhưng có tới 64 hộ nghèo. Lý giải về cái nghèo này, anh Tâm cho biết, nghèo là vì bản giờ chỉ còn người già và trẻ nhỏ, trai cháng và phụ nữ trong trong bản cứ chết dần vì HIV.


Nói đến HIV ở đây, người dân cứ nghĩ đó là một bệnh dịch, một thảm họa. Đến nỗi có gia đình chết tới 4 người, hai vợ chồng mới lấy nhau được hai mẩu con thì cũng chết để lại các con sống vất vơ vất vưởng.


Theo chân anh Tâm, chúng tôi ghé thăm gia đình mà cả bố lẫn mẹ đều đã chết do “H”. Trong ngôi nhà lụp sụp, cụ Hà Thị Vưn (80 tuổi) vẻ mặt lúc nào cũng sầu não. Cụ sầu bởi ở cái tuổi này rồi mà cụ vẫn phải nuôi hai đứa cháu chưa đầy 10 tuổi. Cụ sầu vì 2 con cụ (cha mẹ của những đứa trẻ) đã chết  vì HIV.


“Cứ hỏi, tại sao “con” HIV lại khủng khiếp như vậy, nó đã cướp đi biết bao nhiêu trai, gái trong bản. Có một tuần mà ba người chết.


Nhưng những đứa trẻ thì vẫn phải lớn lên, chúng phải ăn, phải sống như cây cối mọc trong rừng. Đứa nào bị nhiễm “H” thì phải chịu. Cứ kệ đi, rồi cũng qua”, bà Vưn than thở.


Lấy chồng vừa sợ, vừa run


Sau cái nắng yếu ớt cuối chiều, dưới đỉnh Sài Khao mưa tầm tã như muốn cuốn trôi cả bản làng của người Thái xuống dòng sông Mã nước đang đỏ ngầu, chảy xiết.


Bà Hà Thị Vưn bần thần nhớ lại hai đứa con lần lượt chết vì HIV/AIDS

Bà Hà Thị Vưn bần thần nhớ lại hai đứa con lần lượt chết vì HIV/AIDS


Mỗi ngày trôi qua với chị Hoàng Thị Kết (SN 1981) là mỗi ngày thêm thắt những nỗi đau. Bên ô cửa sổ nhìn ra ngoài trời giữa màn mưa răng răng mịt mờ, chị tự hỏi cuộc đời mình chưa biết sẽ trôi về đâu. Mỗi đêm nằm mơ thấy chồng, chị chợt bật giấc rồi nhìn những đứa con mà nghẹn ngào.


Chị Kết kể, chồng chị chết không phải vì HIV, nhưng chị không dám đi thêm bước nữa vì sợ lấy phải người nhiễm “H” mà không biết.


Theo thống kê của cán bộ bản, đến nay bản Poọng có khoảng 30 phụ nữ góa chồng. Báo cáo mới nhất của UBND xã Tam Chung, tính khoảng 7 năm trở lại đây toàn xã có gần 80 người chết vì HIV/AIDS, riêng bản Poọng có trên 40 người.


Tâm sự với chúng tôi, chị Kết bảo, những người có chồng không dám đi bước nữa đã đành. Nhưng con gái ở bản lớn lên cũng chẳng dám đánh cược với mạng sống của mình. Các cháu mới lớn chúng nó bảo lấy chồng sợ “H” lắm.


Chính vì vậy mà con gái bản Poọng đến tuổi “cập kê” đều thoát ly sang bản khác, xã khác lấy chồng. Nhiều đôi trai gái yêu nhau đến với nhau và vẫn nơm nớp lo sợ trong tình trạng vừa lấy, vừa run.


Em Lương Thị Hoa (15 tuổi) tâm sự: “Bố mẹ đang gả em cho một trai bản. Em cũng yêu người ta, nhưng em sợ lắm vì con trai hay bị HIV. Hơn nữa nhà chàng trai này cũng có người anh chết vì căn bệnh này cách đây vài năm trước. Giờ bản thân em cũng không biết phải như thế nào nữa”.


Chia tay bản Poọng những đứa trẻ vẫn hồn nhiên nô đùa, các cụ già thì đầy nỗi ưu tư. Cuộc sống cứ chậm rãi trôi mà không biết tương lai của những đứa trẻ này lớn lên sẽ như thế nào?.


(Trí Thức)



Ám ảnh HIV, thiếu nữ cả bản không dám lấy chồng
Read more
Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014
Người mặc cảnh phục túm cổ cụ già vật ra đường

(Kênh 13) – Mới đây, trên mạng xã hội xuất hiện đoạn clip quay lại cảnh một người mặc sắc phục công an túm cổ một bà cụ vật xuống đường ngay trước trụ sở công an TP Thanh Hóa.


hinh anh


Ngày 19.1, ông Lê Văn Nghiêm, Giám đốc Công an TP Thanh Hóa xác nhận đoạn clip trên điễn ra trước cổng trụ sở Công an TP Thanh Hóa. Tuy nhiên, người mặc sắc phục công an không phải là người của cơ này.


“Mới đây, tôi có đọc được thông tin và xem một clip trên mạng phản ánh về vấn đề trên. Tuy nhiên người mặc sắc phục trong cơ quan tôi đi ra không phải là người của cơ quan. Một số thông tin trên mạng chưa thật khách quan chính xác”, Ông Nghiêm nói.


Ông Nghiêm cho biết bà cụ quê ở xã Quảng Thịnh, huyện Quảng Xương, do sức khỏe không được bình thường nên hay đến cơ quan công an TP Thanh Hóa và thấy ai cũng la ó, chửi bới, làm phiền.


“Bà cụ có sức khỏe không bình thường và thường xuyên đến trước cơ quan tôi, gặp ai đi qua cũng làm phiền. Nhiều lần cơ quan đã phối hợp với gia đình người nhà mang bà về trung tâm bảo trợ xã hội nhưng vẫn thấy bà lang thang”, ông Nghiêm cho biết thêm.


Cũng theo ông Nghiêm, để thông tin về vụ việc này được chính xác và khách quan hơn, công an TP Thanh Hóa sẽ có trả lời cụ thể trên trang thông tin điện tử của tỉnh để “tránh tình trạng dư luận hiểu sai lầm vấn đề, mất đi hình ảnh, uy tín của cơ quan”.


Trước đó vào ngày 17.1 trên mạng xã hội lan truyền một đoạn clip ghi lại cảnh một cụ già đang đứng trước cổng Công an TP Thanh Hóa. Khi người mặc sắc phục vừa cầm hồ sơ đi từ trụ sở này ra thì cụ già liền giơ tay đẩy vào ngực người này và nói “Mi chạy đi mô?”.


Bất ngờ, người mặc sắc phục túm cổ áo cụ bà và lôi dúi cụ già, khiến bà lão ngã xuống rìa đường. Lập tức, bà cụ la lên: “Ô làng ơi! Ô làng nước ơi!”. Sau đó, người mặc sắc phục đã bỏ đi trước sự chứng kiến của một số người dân.


Sau khi đoạn clip xuất hiện đã thu hút hàng trăm người bình luận và phê phán hành động của người mặc sắc phục. Một số cho rằng bà cụ có vấn đề về thần kinh nên suốt ngày đến chửi bới trước công sở Công an TP Thanh Hóa.


Một người tên N.H. bình luận: “Trong bất kì trường hợp nào đi nữa thì việc làm trên đối với người cao tuổi đã là không đúng chuẩn mực đạo đức con người rồi. Đặc biệt đây lại là một vị công an nhân dân lại càng không thể chấp nhận được, nhất là khi đối xử với người cao tuổi có bệnh tật”.


Read more
Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014
no image

(Kênh 13) – Sáng 12/1, Công an TP. Thanh Hóa đang điều tra truy bắt một người dùng súng bắn trọng thương anh Trần Duy Thường (26 tuổi, trú số nhà 66, đường Lê Phụng Hiểu, phường Ba Đình, TP. Thanh Hóa).  



Địa điểm xảy ra vụ nổ súng là ngã tư giao nhau giữa đường Lê Hoàn và Lê Lợi.


Khoảng 20h tối 11/1, anh Thường đang ngồi ăn với một người thân thì bất ngờ bị một người lạ bịt kín mặt dùng súng tự chế tấn công. Hậu quả, anh Thường bị trúng đạn, được người dân đưa đi cấp cứu tại bệnh viện.


Khu vực nơi xảy ra vụ nổ súng khiến anh Thường bị thương.

Khu vực nơi xảy ra vụ nổ súng khiến anh Thường bị thương.


Sau khi gây án, nghi phạm chạy bộ đến chợ Vườn hoa rồi nhanh chóng lên xe tẩu thoát cùng 5 người khác đang chờ sẵn. Nhận được thông tin, cảnh sát Thanh Hóa lập tức có mặt tại hiện trường để điều tra vụ việc.


Đại tá Lê Văn Nghiêm, Trưởng công an TP. Thanh Hóa cho biết, vài ngày trước, anh Thường xảy ra mâu thuẫn với một vài người. Nạn nhân bị truy sát bằng dao nhưng đã kịp chạy thoát. “Có thể đây là căn nguyên dẫn đến vụ nổ súng nói trên”, Đại tá Nghiêm nói.


(Xã Hội)



Bịt mặt xông vào quán phở bắn người trọng thương
Read more